Text Practice Mode
Như bến đợi đò 2 - Hana Cẩm Tiên Ft. Khánh Ân
created Mar 24th, 06:21 by Technical Zenith (Zenith)
0
733 words
4 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
lòng này còn vấn vương nhớ thương ai đó đã đi xa rồi thoảng lại mùi gió sương có ai nghe thấy tiếng thương còn vương ngày đi như hóa giông bão nơi lòng này kéo mưa giăng về đây còn thương sao để anh đớn đau một mình trách nhau vì lời hẹn xưa chóng tàn còn lại gì trong chính giấc mơ mà ta đã đắp xây lúc em về anh đã không như lúc xưa vậy thì còn gì để ta nhớ thương có chăng vì em đã không giữ lấy để mất anh rồi ngàn đời đớn đau bình yên anh ơi em ước chẳng như bình yên ta ở bên nhau giờ thì nơi đây em vấp ngã anh đã không còn đứng chờ em nơi đó vậy còn thương sao anh chẳng xót xa biết thương mà sao ta không nắm lấy để lỡ duyên rồi dày vò đớn đau sợi tơ mong manh sao giữ nổi chân mà nay lại trách than nhau lời hẹn xưa xem như đã lỡ nơi cuối con đường không phải anh đứng đó vậy còn thương sao nỡ đi chẳng hẹn tương phùng tôi đợi rồi chờ một người chốn xa xăm qua từng giờ đêm lại ngày rồi vẫn thế cứ sang năm không dám trách chẳng dám sầu dám mơ ngày chung lối dẫu xa cách tình úa màu dẫu cho tình mình như tơ rối ngày người xa người đâu có nói là sẽ hẹn thề dẫu chốn xa xăm mà giờ đây chỉ mình tôi dối rằng người sẽ về dẫu mất trăm năm chốn tha phương người có còn nhớ là ở nơi này có người trông ngóng đêm lại trôi trăng đến lại tàn kéo ngàn mây trời lại hóa mưa giông như thiêu thân tự vấn thân này đẩy đưa kiếp vào chốn tình ái hoa úa tàn tình phai chẳng màng lại ngỡ người về nhưng đâu phải nếu là duyên tôi nguyện sẽ chờ thanh xuân kia qua không ai thấy nơ duyên nối lại tha phương trở về bên nhau chốn này chẳng rời tay đâu ai bắt chờ không ai bắt đợi chỉ trách kiếp này sao thương mãi ngậm đắng nuốt cay một mình chẳng biết người đi bao giờ mới về lại là tự tôi thương tự làm tôi khổ là tự tôi chờ không ai thấy là tự tôi trao hết cả kiếp này cho người chẳng cần người chẳng hay trách nhau vì lời hẹn xưa chóng tàn còn lại gì trong chính giấc mơ mà ta đã đắp xây lúc em về anh đã không như lúc xưa vậy thì còn gì để ta nhớ thương có chăng vì em đã không giữ lấy để mất anh rồi ngàn đời đớn đau bình yên anh ơi em ước chẳng như bình yên ta ở bên nhau giờ thì nơi đây em vấp ngã anh đã không còn đứng chờ em nơi đó vậy còn thương sao anh chẳng xót xa biết thương mà sao ta không nắm lấy để lỡ duyên rồi dày vò đớn đau sợi tơ mong manh sao giữ nổi chân mà nay lại trách than nhau lời hẹn xưa xem như đã lỡ nơi cuối con đường không phải anh đứng đó vậy còn thương sao nỡ đi chẳng hẹn tương phùng có chăng vì em đã không giữ lấy để mất anh rồi ngàn đời đớn đau bình yên anh ơi em ước chẳng như bình yên ta ở bên nhau giờ thì nơi đây em vấp ngã anh đã không còn đứng chờ em nơi đó vậy còn thương sao anh chẳng chẳng xót xa biết thương mà sao ta không nắm lấy để lỡ duyên rồi dày vò đớn đau sợi tơ mong manh sao giữ nổi chân mà nay lại trách than anh lời hẹn xưa xem như đã lỡ nơi cuối con đường không phải anh đứng đó vậy còn thương sao nỡ đi chẳng hẹn tương phùng anh hỡi kiếp này sao không nắm lấy hẹn ước mai này sao không trông thấy em không hứa ngày về để anh ngóng trông không thấy xót sao dưới mái tranh nghèo ta từng nguyện ước sẽ chẳng sang giàu sẽ không lỡ bước nhưng cớ sao giờ mình anh đứng đây như bến đợi đò
