eng
competition

Text Practice Mode

Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ (tr 33-36)

created Nov 27th 2022, 15:23 by Monstric


2


Rating

1112 words
8 completed
00:00
Tuần trước, trong bữa tối cả mẹ, tôi nói:
"Mẹ ơi, sau này thì con chẳng kinh doanh kinh diếc đâu nhé."
Với thằng Đan hay cái Ngân, hai đứa bạn học phổ thông của tôi, thì tôi sẽ bỏ mấy từ "kinh doanh kinh diếc" đi, nhưng với mẹ thì tôi phải nói theo cái kiểu bỗ bã, suồng như vậy. "Con sẽ làm mấy việc phải ích cho cộng đồng cơ." Đam của tôi giáo dục môi trường.
"Có ích cho cộng đồng làm đéo gì." Mẹ bảo. "Xong rồi mày để tao già chết khô ra à…"
Đó. Thế nên tôi cũng không biết làm thế nào để nói một câu chuyện nghiêm túc với mẹ.
Nhưng tôi biết tôi làm thì mẹ cũng kệ. Mẹ thờ ơ. Năm ngoái, khi tôi thông báo tôi sẽ làm gap year, mùa thu tôi sẽ đi châu  u làm tình nguyện viên, thì mẹ chỉ hỏi tôi cần bao nhiêu tiền. Nếu tôi, tôi sẽ hỏi con tôi nhiều thứ, sang đó làm gì, việc ý nghĩa với nó. Nói chung, tôi cảm giác tôi cái Bống bên ngoài cuộc sống của mẹ.
Điều tôi buồn nhất cái Bống phải chịu số phận không ba, giống tôi. Ba tôi qua đời cách đây hai năm, ba của Bống thì còn sống nhưng không hay gặp ông ấy lắm. Lúc đầu thì ba rất thân nhau, nhưng sau thì ông ấy không gọi điện cho nữa.
Cho nên tôi luôn cố gắng đắp tình cảm cho nó. Trong một buổi thử tâm lý, người ta đưa ra nhiều màu sắc tụi trẻ phải gán cho chúng ý nghĩa. Bống nói màu đỏ liên quan tới máu, màu xám sợ hãi, trong khi những đứa khác chỉ nói đó màu của bức tường. Bác tham vấn nói điều tôi cũng đã biết. Thiếu gắn kết với ba mẹ, đứa trẻ sẽ dần cảm giác không an toàn. Chúng sợ hãi, thấy bất an khó xây dựng quan hệ với người khác.
Những điều đó, bản thân tôi đã trực tiếp trải qua, thậm chí còn tệ hơn nhiều. Hồi cấp Một, mẹ nghĩ nuôi tôi thì sẽ tốt hơn, giáo viên, chỉ thỉnh thoảng mẹ đón tôi về ngủ cùng. Hồi đó tôi không ý thức được mình thiếu gì, tôi được ăn uống đầy đủ, được đi học. Bây giờ thì tôi biết rằng thời đó tôi mong muốn được với ba mẹ. Tôi nằm bên chiếc cửa sổ to, đợi mẹ tới đón, nói chuyện với đứa bạn tưởng tượng trong đầu, "Bạn ơi, tớ cầu nguyện tiếng xe này của mẹ tớ." Tuổi thơ của tôi gắn liền với sự chờ đợi hy vọng. Hy vọng tiếng xe máy này của mẹ. Hy vọng cái máy bay bay ngang qua ba trên đó. "Ba trên đó đấy, ba sắp về rồi," nội hay nói vậy. Càng chờ đợi tôi càng thấy đơn.
Tuần trước, tôi ngồi bên ngoài lớp học đàn của Bống đợi học xong. Tiếng đàn dịu dàng tiếng giáo thanh thanh từ bên trong vọng ra. Bỗng nhiên tôi thấy tủi thân kinh khủng, khiến tôi phải tháo kính ra lau mắt.
Tôi đoán mẹ cho rằng tôi tất cả mọi thứ. Mẹ sẽ nghĩ là, ờ, con này, rất tương lai, học Ngoại thương, đi hết nước này đến nước khác. Làm thế nào để tôi thể nói với mẹ tôi muốn được chăm sóc yêu thương. Trước kia, hiếm khi chúng tôi nói được quá ba câu không nổi điên lên với nhau. Bây giờ lớn rồi, tôi cố gắng nhẹ nhàng hơn, kiềm chế hơn, nhưng bạn ơi, mẹ tôi không phải cái kiểu người sẽ ngồi xuống lắng nghe tôi như bạn đang làm.
Em tôi cũng không được gần ba mẹ, nhưng ít nhất một người để dựa vào, đó tôi. một người quan sát nó, đó tôi. Nhưng tôi không ai cả.
Nghẹn ngào
Ai người tôi thể dựa vào? Ai người quan sát tôi, lắng nghe tôi?
Tôi vào đại học như một cái máy. Thấy người ta bảo Ngoại thương tốt thì ok, mình sẽ thi vào Ngoại thương. Tôi học ngày học đêm. ngoại rèn tôi ác lắm. Đến bây giờ tôi vẫn còn co rúm người lại khi nhìn thấy một con toán sợ rằng nếu mình không giải được nhanh thì người ta sẽ cho mình đần. hôm tôi lỡ ngủ trưa ba tiếng, tỉnh dậy, tôi khóc ầm lên vừa bỏ lỡ thời gian cho việc học. Khi gần thi đại học thì những lúc tôi hoài nghi. Mình đang làm cái đây, tại sao mình lại vào một cái trường mình chả biết về nó? Nhưng rồi tôi nhận được điểm, giấy tờ được hoàn tất, các thủ tục đã xong, tôi bước chân vào trường. Đó con đường an toàn nhất rồi, tôi tự nhủ. Mọi người khen tôi giỏi, tôi ý chí, tôi thấy dễ chịu. Tôi tìm cách được nhiều lời khen hơn không tự hỏi thực ra mình muốn gì. Bây giờ tôi gọi trạng thái đó ngủ quên. U mê. Không ý thức được mình đang làm sao.
 tuổi chúng tôi ai cũng cảm thấy mình đang trong những cuộc đua. Đứa này vào câu lạc bộ, nhiều bạn thế, còn mình thì bỡ ngỡ, đơn. Đứa kia làm thêm lương cao vậy, đứa nọ được học bổng, mình thất bại toàn tập rồi. Tôi thấy những cuộc đua này vị nghĩa, nhưng lại bối rối không biết mình muốn gì. Tôi hoang mang thấy mọi người luôn hiểu bản thân hơn tôi. Các buổi sáng tôi leo những bậc thang dẫn tới giảng đường cảm thấy mình bị mòn mỏi. Mình cứ đằng đẵng như thế này bốn năm nữa à, ngoài những cuộc đua này ra còn cái khác nữa không? cái đấy mình làm không phải để so đo với người khác không?

saving score / loading statistics ...