eng
competition

Text Practice Mode

Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ (tr 29-33)

created Nov 26th 2022, 15:35 by Monstric


2


Rating

1100 words
9 completed
00:00
Một tháng sau thì tôi quen tay thứ ba. Tôi quen hắn trên Tinder, nói chung chỉ để sex. Nhưng hắn làm tình rất tệ. Hắn nhanh quá. Hắn hỏi tôi em mệt không, tôi phải nói dối có. Nhưng tôi không muốn nói về hắn nữa, thằng khốn. Lần này tôi lại side chick, nhưng hắn giấu tôi, thằng lươn lẹo. Tôi bị lợi dụng.
Hiện nay thì tôi đang bạn trai. Chúng tôi đã quen nhau ba tháng rồi đó real love. Tình yêu thực sự gì? Bạn trai tôi hiểu tôi, trong khi kể cả ông thứ hai cũng không hiểu cuộc đời tôi, các suy nghĩ của tôi. Ông ấy thấy tôi quá rối rắm. Tôi không bao giờ nghĩ mình rối rắm nhưng mọi người thì thấy vậy. Tôi thể kể cho bạn tôi chuyện học hành. Tôi mới học năm thứ nhất ngành marketing. Tôi ghét tụi trong lớp, nhất đám nữ. Chúng ồn ào, chúng chỉ bàn về chuyện trai gái, rất mainstream. Cái cách tụi đùa với nhau á, rất lame nông cạn. Chúng tị nạnh với nhau nhiều hơn giúp đỡ nhau. Tôi coi thường tụi nó, nhưng tôi cũng không thích mình kém tụi nó. Nói chung học ngành này thì đứa nào cũng nghĩ mình giỏi lắm. Tôi thấy tôi bạn trai rất hiểu nhau.
Tôi không hay kể chuyện gia đình mình cho người khác. Tôi chỉ mới kể cho thằng Huy,* bạn người thứ hai. Kể hay không thì cũng thế, kể ra được cái đâu. Sẽ không ai giúp tôi cả. câu chuyện của tôi bình thường mà, đâu đặc biệt. Tôi nghĩ rất nhiều đứa trẻ tuổi thơ như tôi. Trước kia tôi hay khóc lắm, cứ nghĩ đến chuyện gia đình khóc. Rồi tôi cứng rắn lên. Tôi nghĩ vậy, nhưng thằng Huy thì nói thực ra tôi chỉ đóng kịch thôi, tôi chỉ diễn ra bên ngoài thôi.
Dừng lại suy nghĩ
Tôi lo lắng. Hôm trước bạn trai tôi kể về người yêu cũ, về việc anh ấy đã "phát điên" ta như thế nào. Lúc đó tôi không tỏ thái độ gì, nhưng sau đó thì tôi khóc. Chưa bao giờ anh ấy nói anh ấy phát điên lên tôi. Như thế phải tôi clingy không nhỉ? Những người không đầy đủ tình cảm thì thường sau này sẽ clingy, vâng, đeo bám, van xin được quan tâm yêu thương họ sợ bị bỏ rơi. Khi không được yêu thương thì người ta cũng không quen với việc yêu thương người khác. Thỉnh thoảng thằng em tôi tới thăm tôi, tôi rất thương biết thiếu thốn tình cảm, nhưng tôi không thể hiện được tình cảm với nó. Nhiều lúc tôi muốn gặp làm tình với ông thứ hai, tôi nhớ ông ấy. Tôi không làm vậy, tôi tôn trọng bạn trai tôi, nhưng tôi cũng đặt câu hỏi về chính bản thân. Tôi khả năng yêu thương không? Tôi không quen kết bạn giao lưu, nhờ người giúp đỡ, hỏi han nhờ vả. tương lai tôi sẽ phải cần cái đó nhiều hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều.
lần tôi coi bói toán. Tôi rất sợ ba cái bói toán. Tôi coi nó, cũng không thực sự tin, nhưng những cái làm mình suy nghĩ lo lắng. Lần đó tôi coi người ta bảo tôi sẽ đơn, tôi khá sợ điều này.
Tôi nghĩ ai cũng sợ đơn.
"CHÚNG TÔI ĐANG ĐI VỚI SỰ BẤT AN BỜ BẾN"
(Hà An, nữ, 20 tuổi, bỏ đại học)
Bạn nghĩ mọi cái đơn chẳng qua đến từ việc mình bị mất kết nối với gia đình không? Khi sinh ra, mình sẵn kết nối với ba mẹ, ông bà. Sau này thì mình tự tạo ra những kết nối với bạn bè. Nếu cãi nhau với bạn thì mình cũng không phải quá buồn chán, bởi mình biết đó mối kết nối mình thể tạo nên, thể dựng lại lần nữa. Nhưng khi cái kết nối với ba mẹ, với gia đình bị mất đi thì mình không thể xây dựng lại được nữa. Mình cảm thấy lạc lối.
Hôm trước, Bống, đứa em gái chín tuổi của tôi, đang ăn dở một quả táo thì ngoại cắn một miếng vào đấy. không chịu ăn nữa, đòi quả khác, nhưng không cho. Tôi bênh thì bảo chúng tôi chỉ sạch sẽ vớ vẩn, "nhà thì nhắc mãi không lau". Tôi nói không tôn trọng chúng tôi. bảo, "Xã hội bây giờ toàn bố láo bố lếu, xong rồi thì cãi khỏe."
"Thế hệ của của cháu khác nhau rồi ơi," tôi cố luận. "Thời sống áp đặt, nhưng bọn cháu bây giờ được tự do lên tiếng rồi."
"Ở nhà tao thì không được lên tiếng." Thế hết chuyện.
Động một cái "nhà tao", cứ như sợ tôi Bống quên chúng tôi đang nhà bà. Mẹ luôn tại cái quán karaoke của mẹ, cách nhà nửa cây, tôi không cùng bạn trai hay không, tôi cũng không muốn tìm hiểu. Buổi sáng, mẹ hay qua nhà để cho cái Bống đi học, buổi chiều mẹ tới tắm cho nó. Thi thoảng, mẹ ăn cơm tối với chúng tôi. nói mẹ con người hoang dã, một quả bom trong nhà, lúc nào cũng thể phát nổ, gây phiền toái một cách bất ngờ. Hai người thường xuyên cãi nhau. "Hà An ơi, nói thật nhé…" từ tôi đã rúm lại mỗi khi nghe những lời rào đón này, sau đó sẽ là, "mẹ cháu…" "Nhìn mẹ cháu đấy, giờ mình phải khác đi, đừng giống mẹ mày rồi khổ cả đời." Hoặc là, "May mày giống ba mày chứ không giống mẹ mày." Người lớn nhiều khi thật kỳ. Họ tưởng họ làm tốt cho mình trong khi họ làm mình đau. Những lời mắng nhiếc chĩa vào mẹ nhưng xoắn chặt tâm can tôi, làm tôi thật đau lòng.

saving score / loading statistics ...